Nghiên cứu: Ảnh hưởng của thời gian tiếp xúc với bụi xi măng đến chức năng hô hấp của công nhân nhà máy xi măng không hút thuốc (Phần 2)

Kết quả

Kết quả được trình bày theo thời gian tiếp xúc với ngành xi măng (dưới 5, 5–10 và hơn 10 năm). So sánh thống kê của các biến phù hợp (tuổi, chiều cao và cân nặng) là tương tự nhau đối với cả hai nhóm; do đó xác nhận thống kê của thông tin này không được thảo luận.

3.1. Thời gian tiếp xúc ít hơn 5 năm

Bảng 1 so sánh các thông số chức năng phổi giữa công nhân nhà máy xi măng và nhóm đối chứng phù hợp của họ. Có một sự sụt giảm đáng kể đối với FVC trong công nhân nhà máy xi măng. Tuy nhiên, không có sự khác biệt giữa các phương tiện của bất kỳ dữ liệu chức năng phổi nào khác được quan sát giữa các nhóm. Thời gian phơi nhiễm trung bình ở công nhân nhà máy xi măng là 3,3 ± 0,26 năm (trung bình ± SEM), khoảng 2-4 năm.

Bảng 1: Dữ liệu nhân trắc học và chức năng phổi cho công nhân nhà máy xi măng có thời gian tiếp xúc ít hơn năm năm so với đối chứng phù hợp của họ.

Thông số Công nhân nhà máy xi măng (trung bình ± SEM) (n = 10) Nhóm đối chứng (trung bình ± SEM) (n = 10) p -value
Tuổi 25,20 ± 2,33 26,50 ± 2,88 NS
Chiều cao (cm) 166.90 ± 1.61 168,10 ± 1,37 NS
Trọng lượng (kg) 60,70 ± 2,74 62,70 ± 3,18 NS
FVC (lít) 3,40 ± 0,33 4,25 ± 0,33 0,05
FEV1 (lít) 2,86 ± 0,29 3,35 ± 0,26 NS
FEV1 / FVC (%) 84,8 ± 3,29 79,1 ± 3,74 NS
PEF (lít/phút) 313,4 ± 35,24 357,7 ± 41,00 NS
FEF 25 -75% (lít / s) 3,62 ± 0,48 3,92 ± 0,43 NS
MVV (lít/phút) 107,3 ​​± 11,04 125,9 ± 10,03 NS

Chú thích: Giá trị được trình bày dưới dạng Mean ± SEM; NS = không đáng kể.

3.2. Thời gian tiếp xúc 5–10 năm

Các công nhân nhà máy xi măng tiếp xúc trong 5–10 năm có FVC, FEV 1 và MVV giảm đáng kể so với các đối chứng phù hợp của họ (bảng 2). Tuy nhiên, những công nhân này không cho thấy giảm đáng kể FEV 1 / FVC, PEF và FEF 25 – 75% so với nhóm chứng. Thời gian tiếp xúc trung bình ở những công nhân nhà máy xi măng này là 7,30 ± 0,47 năm (trung bình ± SEM), khoảng 6–10 năm.

Bảng 2:  Dữ liệu nhân trắc học và chức năng phổi cho công nhân nhà máy xi măng có thời gian tiếp xúc 5–10 năm so với đối chứng phù hợp của họ.

Thông số Công nhân nhà máy xi măng (trung bình ± SEM) (n = 10) Nhóm đối chứng (trung bình ± SEM) (n = 10) p -value
Tuổi 32,70 ± 3,40 34,30 ± 3,75 NS
Chiều cao (cm) 166.20 ± 2.00 165,30 ± 2,26 NS
Trọng lượng (kg) 62,90 ± 2,51 66,10 ± 2,18 NS
FVC (lít) 3,11 ± 0,22 4,28 ± 0,11 0,0005
FEV 1 (lít) 2,61 ± 0,22 3,24 ± 0,12 0,01
FEV 1 / FVC (%) 85,50 ± 5,96 76,00 ± 2,88 NS
PEF (lít / phút) 318,7 ± 44,11 353,8 ± 32,42 NS
FEF 25 –75% (lít / s) 3,72 ± 0,35 3,51 ± 0,32 NS
MVV (lít / phút) 98,10 ± 8,57 121,60 ± 4,56 0,01

Chú thích: Giá trị được trình bày dưới dạng Mean ± SEM; NS = không đáng kể.

3.3. Thời gian tiếp xúc hơn 10 năm

Các công nhân nhà máy xi măng tiếp xúc hơn 10 năm có FVC, FEV 1 , MVV và PEF giảm đáng kể so với các đối chứng phù hợp của họ (bảng số 3). Tuy nhiên, không có sự khác biệt đáng kể về dữ liệu FEV 1 / FVC và FEF 25 – 75% so với đối chứng. Thời gian tiếp xúc trung bình ở những công nhân nhà máy xi măng này là 18,0 ± 0,70 năm (trung bình ± SEM), khoảng 11–28 năm.

Bảng số 3: Dữ liệu nhân trắc học và chức năng phổi cho công nhân nhà máy xi măng có thời gian tiếp xúc hơn 10 năm so với đối chứng phù hợp của họ.

Thông số Công nhân nhà máy xi măng (trung bình ± SEM) (n = 30) Nhóm đối chứng (trung bình ± SEM) (n = 30) p -value
Tuổi 42,13 ± 1,37 42,73 ± 1,75 NS
Chiều cao (cm) 165,03 ± 1,17 164,27 ± 1,19 NS
Trọng lượng (kg) 64,97 ± 1,97 63,27 ± 1,34 NS
FVC (lít) 3,13 ± 0,14 3,87 ± 0,10 0,0005
FEV 1 (lít) 2,41 ± 0,11 2,87 ± 0,08 0,0005
FEV 1 / FVC (%) 79,00 ± 3,01 74,70 ± 1,72 NS
PEF (lít / phút) 283,57 ± 24,78 365,70 ± 20,67 0,01
FEF 25 –75% (lít / s) 2,98 ± 0,22 3,04 ± 0,18 NS
MVV (lít / phút) 90,66 ± 4,23 107,83 ± 3,17 0,005

Chú thích: Giá trị được trình bày dưới dạng Mean ± SEM; NS = không đáng kể.

Thảo luận

Tiếp xúc với bụi xi măng gây ra nhiều ảnh hưởng cho sức khỏe con người điển hình là sự xuất hiện của các bệnh về đường hô hấp. Tiếp xúc với bụi xi măng có thể gây ra các bệnh hô hấp cấp tính và mãn tính khác nhau bao gồm suy giảm chức năng hô hấp. Đã có tài liệu về chức năng hô hấp và bụi xi măng, nhưng phần lớn các nghiên cứu được thực hiện mà không xem xét mối liên quan với hiệu ứng đáp ứng trong thời gian dài giữa nhiều năm tiếp xúc và chức năng phổi. Các yếu tố sinh lý ảnh hưởng đến chức năng phổi như tuổi, chiều cao, cân nặng, dân tộc, hút thuốc và tình trạng kinh tế xã hội không được kể đến.

Nghiên cứu cho thấy tiếp xúc lâu dài với bụi xi măng làm giảm chức năng phổi một cách rõ rệt. Các công nhân nhà máy xi măng có thời gian tiếp xúc trên 10 năm có FVC, FEV 1 , PEF và MVV giảm đáng kể so với các đối chứng. Ngược lại, Shamssain và Thompson báo cáo rằng giá trị trung bình của FVC và FEV 1 không giảm đáng kể ở công nhân nhà máy xi măng. Họ cũng không cho thấy mối quan hệ đáng kể giữa thời gian tiếp xúc trong ngành xi măng và các thông số liên quan đến chức năng phổi. Một lý do giải thích sự khác biệt này có thể là do Shampassian và Thompson không khớp với các thông số nhân trắc học, đặc biệt là chiều cao, có sự khác biệt đáng kể (p <0,025) giữa các nhóm. Ngoài ra, họ không báo cáo về việc hiệu chuẩn thiết bị, đây là yếu tố cần thiết và quan trọng để có được kết quả chính xác.

Al-Neaimi và cộng sự đã chứng minh rằng sự thông gió trong môi trường làm việc của công nhân nhà máy xi măng thấp hơn đáng kể so với đối tượng không được phơi sáng. Meo và cộng sự đã tiến hành một nghiên cứu về chức năng phổi và Điện cơ bề mặt của cơ liên sườn ở công nhân nhà máy xi măng. Nhóm nghiên cứu nghiên cứu được kết hợp chặt chẽ về các biến nhân trắc học và nhận thấy giảm đáng kể các thông số chức năng phổi, FVC, FEV 1 , PEF và MVV ở công nhân nhà máy xi măng so với nhóm chứng, tuy nhiên, họ không báo cáo mối liên quan giữa chức năng phổi và thời gian phơi nhiễm đến bụi xi măng. Tương tự, Mwaiselage et al đã điều tra sự thông thoáng trong phòng làm việc của công nhân nhà máy xi măng và báo cáo rằng những công nhân tiếp xúc có FVC, FEV1 và PEF thấp hơn đáng kể so với nhóm chứng. Đồng thời, Zelke et al. nhận thấy rằng FVC, FEV 1 đã giảm đáng kể ở những công nhân sản xuất xi măng nhưng không phải ở nhóm đối chứng. Việc giảm chức năng phổi có lẽ liên quan đến việc tiếp xúc nhiều với bụi xi măng.

Song song với những phát hiện trong nghiên cứu này, Merenu et al.  đã nghiên cứu ảnh hưởng của việc tiếp xúc với bụi xi măng trên 56 công nhân nhà máy xi măng với trung bình 10 năm tiếp xúc với bụi xi măng. Họ nhận thấy rằng khả năng sống và thể tích thở ra cưỡng bức trong một giây ở công nhân nhà máy xi măng thấp hơn đáng kể so với đối tượng đối chứng. Kết quả cho thấy tiếp xúc với bụi xi măng mãn tính làm suy giảm chức năng phổi. Tương tự, El Badari và Saeed báo cáo mức giảm đáng kể FVC, FEV 1 và PEFR ở công nhân tiếp xúc với bụi xi măng so với đối chứng. Các chỉ số chức năng phổi bị giảm khi thời gian tiếp xúc với bụi xi măng ngày càng tăng.

Olerue báo cáo rằng các thông số chức năng phổi FVC và FEV 1 đã giảm theo thời gian làm việc trong ngành xi măng, nhưng mức này không có ý nghĩa thống kê. Tuy nhiên, kết quả của chúng tôi cho thấy FVC và FEV 1 giảm đáng kể khi thời gian tiếp xúc nghề nghiệp với bụi xi măng tăng lên (Bảng 1, bảng 2 và bảng số 3). Một lý do giải thích cho sự khác biệt này là các tiêu chí lựa chọn. Olerue đã chọn 76 công nhân từ một nhà máy xi măng mới bắt đầu sản xuất xi măng cách đây 6 năm và nhóm các công nhân nhà máy xi măng có thời gian tiếp xúc rất ít cụ thể là 6–36 tháng và 37–72 tháng. Thời gian tiếp xúc nghề nghiệp này là nhỏ và nó có thể là lý do cho sự khác biệt không đáng kể trong các thông số chức năng phổi FVC và FEV 1 .

Về sự khác biệt, Fell et al. nhận thấy rằng các chỉ số chức năng phổi trung bình tương tự nhau đối với công nhân nhà máy xi măng và nhóm đối chứng. Không có sự sụt giảm liên quan đến thời gian đáp ứng trong các chỉ số chức năng phổi. Tuy nhiên, trong nghiên cứu này, tác giả nhận thấy sự suy giảm các thông số chức năng phổi theo thời gian tiếp xúc với bụi xi măng. Nguyên nhân chính của sự khác biệt này là do quy trình lựa chọn của công nhân nhà máy xi măng và nhóm đối chứng. Fell và cộng sự.  chọn 119 công nhân nhà máy xi măng, trong số đó chỉ có 19 người không hút thuốc; còn lại tất cả đều là người hút thuốc hoặc đã từng hút thuốc. Họ đã chọn nhóm đối chứng từ một ngành sản xuất amoniac. Họ so sánh các thông số chức năng phổi của công nhân nhà máy xi măng với một nhóm đối tượng làm việc trong ngành công nghiệp amoniac. Có một thực tế là FVC và FEV1 giảm đáng kể ở những người hút thuốc lá và tiếp xúc với amoniac. Tuy nhiên, trong nghiên cứu này, tác giả loại trừ hoàn toàn những người hút thuốc và nhóm đối chứng chỉ bao gồm nhân viên văn thư không hút thuốc, chủ cửa hàng và nhân viên bán hàng, tất cả các đối tượng đều phù hợp riêng về độ tuổi, chiều cao, cân nặng và tình trạng kinh tế xã hội.

Alakija và cộng sự. cho thấy rằng công nhân nhà máy xi măng có mức FVC, FEV 1 và PEF sụt giảm nhất quán với thời gian phục vụ lâu dài trong ngành xi măng. Họ cũng báo cáo rằng những công nhân có ít hơn 5 năm tiếp xúc với bụi xi măng có FVC, FEV 1 và PEF cao hơn đáng kể so với những công nhân có hơn 15 năm tiếp xúc. Kết quả của nghiên cứu này phù hợp với kết quả của Alakija et al. 

Kết luận

Nghiên cứu này bổ sung bằng chứng rằng bụi xi măng ảnh hưởng xấu đến chức năng hô hấp và có liên quan đến thời gian tiếp xúc. Các phát hiện có tầm quan trọng ở chỗ nó nêu bật những nhu cầu để khắc phục những tác động của việc phơi nhiễm lâu dài. Nghiên cứu này cũng cho thấy mức độ ảnh hưởng trong dân số. Khuyến cáo rằng cần giảm thiểu rủi ro về sức khỏe bằng cách phối hợp giữa cán bộ y tế, công nhân nhà máy xi măng và ban quản lý ngành xi măng để áp dụng các biện pháp kỹ thuật phòng ngừa, chẳng hạn như khu vực làm việc thông thoáng và sử dụng các biện pháp bảo vệ hô hấp thích hợp bao gồm cả khẩu trang che miệng ngăn bụi / mặt nạ và kính bảo hộ. Cũng có ý kiến ​​cho rằng người lao động phải khám sức khỏe định kỳ và trước khi làm việc bao gồm cả kiểm tra chức năng phổi. Không thể phủ nhận vai trò của ngành xi măng đối với cơ sở hạ tầng, nhưng sức khỏe con người quan trọng hơn và không thể bị tổn hại. Do đó, nên tránh tiếp xúc lâu dài với các ngành công nghiệp xi măng và người lao động phải được nghỉ chính thức ít nhất hai lần trong một tuần và hai tháng trong một năm. Ban quản lý ngành cũng nên bố trí các buổi học về an toàn sức khỏe và giáo dục định kỳ 6 tháng một lần để người lao động nâng cao nhận thức.

0901.856.888